Quay lại
18px
Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện
Chương 10
3 lượt xem chương này
Không được
đâu...
Minh Ương thoáng
thất vọng.
“Vâng ạ~”
Cô bé xụ mặt xuống, cất tấm thẻ vào túi như bảo bối, sờ sờ
cái bụng lép kẹp, trong lòng mắng thầm Linh Nhất cả vạn lần.
Ọc.
Bụng cô réo
lên.
Minh Ương không phải chưa
từng bị đói.
Ở thời Mạt thế, không được ăn
no mới là chuyện thường.
Nhưng cơ thể trẻ con dường như không giống người lớn,
đặc biệt dễ đói, lại đặc biệt khó chịu đựng.
Cô đung đưa đôi chân nhỏ, nhìn dòng người qua lại, chỉ có như
vậy mới có thể quên đi cảm giác khó chịu trong bụng.
Chị gái kia lúc này mới nhận ra điều gì, dò
hỏi: “Ương Ương... có phải đói bụng rồi không?”
Minh Ương nhìn cô ấy, gật đầu, khuôn mặt bình
tĩnh lộ ra chút tủi thân khó tả.
Cô bé vốn đã đáng yêu, lúc không
ồn ào lại càng đáng yêu hơn.
Lại cố nén sự tủi thân đó, ánh mắt
nhìn thôi cũng khiến người ta đau lòng.
Hóa ra nãy giờ cô bé hỏi như vậy là vì
đói bụng muốn ăn nhưng không dám nói với họ.
Chị gái kia chợt thấy đứa nhỏ có chút đáng thương, trìu mến
xoa đầu cô bé: “Vậy đi thôi, chị dẫn em đi ăn.”
Minh Ương nắm lấy túi trống
rỗng: “...Em không có tiền.”
Chị gái kia bật cười: “Chị mời
em, không cần em trả tiền.”
Minh Ương nhảy xuống ghế, ngoan ngoãn nắm
lấy bàn tay cô ấy đưa ra.
Xung quanh bệnh viện thường
không có gì ngon.
Chị gái dẫn cô bé đến một tiệm mì gần đó, gọi một bát mì xào bò cỡ nhỏ, vốn còn tưởng
tiểu thư nhà giàu sẽ kén chọn, kết quả cô bé chẳng hề kén cá chọn canh, ăn rất ngon lành.
Minh Ương thề, đây là bữa ăn ngon
nhất cô từng được ăn trong đời!
Thời Mạt thế tài nguyên khan hiếm, để giải quyết vấn đề ấm no, phòng nghiên cứu đã dùng một phương pháp nào đó tổng hợp các chất hóa học thành một loại chất lỏng gọi là dịch dinh dưỡng.
Mặc dù thứ này được gọi là dịch dinh dưỡng nhưng thực chất chẳng có giá trị dinh dưỡng gì, chỉ là tạm thời đánh lừa dạ dày, khiến người ta có cảm giác no trong vài ngày.
Minh Ương phần lớn thời gian
đều uống thứ này.
Vị vừa chua vừa chát khó nuốt, lại còn đắt,
một bình phải tốn mấy trăm điểm công huân.
Cô nhai kỹ cọng giá cuối cùng trong đĩa, đợi hương
thơm lan tỏa hết mới lưu luyến nuốt xuống.
Ngon quá.
Vẫn chưa ăn
đủ.
Minh Ương mắt to tròn nhìn về
phía chị gái đối diện.
Cô ấy đang cầm điện thoại chụp lén mình, trên mặt
nở nụ cười kiểu mẫu của tình mẫu tử.
Minh Ương ngại ngùng ngắt lời
cô ấy: “Chị ơi...”
Giọng nói non nớt như bánh nếp lập
tức gọi cô ấy tỉnh lại.
Cô ấy vội vàng đặt điện thoại xuống: “Ương Ương ăn xong rồi à?” Nói rồi nhìn cái bát trước
mặt cô bé, trống trơn, một cọng hành cũng không còn, lập tức kinh ngạc hít một hơi.
Trẻ con mà ăn
khỏe thế sao?
“Ăn no
chưa?”
Minh Ương gật đầu, lại có chút khó xử lên tiếng: “Chị ơi,
em có thể gọi thêm một phần nữa không? Món mì này...”
Cô ấy thoáng ngây người, sau đó bừng tỉnh: “Ương
Ương muốn mang về cho anh trai à?”
Minh Ương:
“...”
Không, cô muốn để dành
làm bữa sáng.
Ánh mắt chị gái nhìn cô càng thêm dịu dàng: “Không ngờ Ương Ương lại là đứa
trẻ chu đáo như vậy, anh trai em biết chắc chắn sẽ rất vui đó.”
Minh Ương:
“...”
“Nhưng mì dễ bị nhũn, chúng ta mua bánh bao cho anh trai em nhé, đợi
cậu ấy tỉnh lại, hâm nóng bằng lò vi sóng là có thể ăn được.”
Chẳng đợi Minh Ương trả lời, cô gái
đã gọi ngay một xửng bánh bao.
Những chiếc bánh bao trắng phau, phần nhân đầy
đặn đến mức tràn cả ra ngoài vỏ.
Dù vừa mới ăn no xong, Minh Ương
vẫn thèm thuồng nuốt nước miếng.
Đáng ghét, lại hời cho
thằng nhóc kia rồi.
Hai người rời khỏi quán ăn, đường phố
Thượng Kinh náo nhiệt và phồn hoa.
Minh Ương ăn no uống đủ,
vô cùng thỏa mãn.
“Chị ơi, chị tên
gì thế ạ?”
“Chị á?” Chị gái chỉ vào mình: “Đàm Tiểu Á, hiện đang là trợ
lý nhiếp ảnh, em cứ gọi chị là chị Tiểu Á là được.”